Dân Chủ là gì?  Nguồn gốc và nghĩa thực của Dân Chủ?
Tiên đoán DC cho VN?

Theo nghĩa của nó, dân chủ là người dân được tự do làm chủ lấy mình,
không bị lệ thuộc vào vua quan, lãnh chúa, hay hoàng đế.

Nhưng muốn tự do làm chủ lấy mình người dân phải có một trình độ
hiểu biết và suy luận đứng đắn thế nào là tự do dân chủ, không lạm
dụng tự do, tôn trọng tự do của người khác, và không quá ngây thơ để
bị kẻ khác lợi dụng dân chủ nhiễu loạn và thống trị.

Dân chủ là khi sống chung trong một cộng đồng, thôn xã hay đô thị,
người dân cùng nhau trực tiếp quyết định sự lãnh đạo và điều hành của
cộng đồng.  Khi cộng đồng quá rộng lớn, thì sự tham dự của người dân
thường phải qua một hay nhiều tầng đại diện. Quan niệm 'dân chủ'  chỉ
được phát hiện gần đây thôi, chỉ nói đến tự do dân chủ mà không nói
đến  bình đẳng và đoàn kết chung sống thân thiện;  -  Cách Mạng Pháp
1789  chú trọng vào tự do, bình đẳng và tình huynh đệ thân thiện
(liberty, egality, fraternity).

Việt Nam ngày xưa cũng có chế độ xã thôn tự trị, xem ra cũng có vẻ dân
chủ, người dân trong làng xã được chọn xã trưởng và ban quản trị,
nhưng thực ra dân chủ nầy cũng không vượt khỏi lũy tre xanh của xóm
làng, và dân cũng không thoát khỏi cảnh phe đảng cường hào ác bá, cấu
kết với quan trên mua quyền bán chức.  Nho giáo và Phật giáo  nền tảng
luân lý đem lại an ninh xã hội trong  tinh thần tuân phục, an thân thụ
động.

Thời cổ xưa của đô thị La mã (Ý) hay Athens (Hy Lạp), cũng có chế độ
Cộng Hòa, nhưng thực sự quyền hạn đều tập trung vào tay trưởng tộc
các bộ lạc hay các giòng họ lớn; vì sống chung, họ phải đoàn kết để có
sức mạnh chống kẻ thù bên ngoài, họ phải nhân nhượng lẫn nhau, nên
đã tạo ra các cuộc hội họp và bầu cử người lãnh đạo để quyết định các
vấn đề liên quan đến vận mạng của cộng đồng, đô thị.

Sau khi khám phá được Mỹ Châu, dân chúng Tây Âu, vì lý do như kinh
tế, chính trị hay tôn giáo, đã vượt biển Ðại Tây dương tràn vào miền đất
mới nầy lập nghiệp. Số người di cư nầy rất đông, họ thuộc nhiều quốc
gia, nhiều dân tộc, tôn giáo khác nhau, không có một nhóm người nào
có đủ sức mạnh để độc quyền thống trị. Họ đành phải thoả hiệp với
nhau bầu cử  người điều hành lãnh đạo cộng đồng, nhất là về tôn giáo
thì họ phải chấp nhận mọi người trong cộng đồng phải được tự do theo
đạo của mình. Nhờ vào tinh thần dân chủ và tự do tín ngưỡng sơ khởi
nầy, dân di cư cùng sát cánh chống lại các bộ lạc da đỏ để dành đất. Sau
khi tuyên bố độc lập năm 1776, họ phải đánh nhau 8 năm với mẫu quốc
Anh, mãi đến năm 1787 mới có một Hiến Chương dân chủ cho nước Mỹ.

Nhưng  sau đó lịch sử nước Mỹ đã ghi nhiều trường hợp không dân chủ
như tàn sát người dân Mỹ da đỏ nguyên thủy và nô lệ hoá người Mỹ da
đen. Sau nhiều năm chiến tranh tương tàn để xóa bỏ chế độ nô lệ, mà
mãi đến năm 1965 mới có Luật 'Voting Right' để bảo đảm quyền bỏ
phiếu của người da màu. Tính ra đến gần 200 năm dân chủ mới được
thực hiện!

Sau trên 200 năm và 27 lần tu chính, Hiến Chương nầy đã trở thành nền
tảng cho nền dân chủ hiện đại của Mỹ, mà nhiều người hăng say với nền
tự do dân chủ thường cổ võ áp đặt nền dân chủ nầy vào các nước vừa
mở mang thiếu thốn về giáo dục, kỷ thuật, kinh tế v.v...

Ngày nay tại Mỹ, dân chủ được thực hiện như thế nào? Trên lý thuyết thì
mỗi 2 năm đều có cuộc bầu cử để dân chúng tự do lựa chọn người đại
diện cho mình tại các cơ quan lập pháp, hành pháp và các thẩm phán điạ
phương. Nhưng thực tế  thì muốn ra ứng cử vào chức vụ công thì phải
có nhiều tiền để quảng cáo, và người thắng cử thường là người có nhiều
tiền và phương tiện thông tin tràn lấp đối thủ, kể cả thông tin gian trá và
thủ đoạn bới móc thường làm cử tri lầm lẫn.
Do đó dân chủ chỉ có cho tư bản: những người có nhiều tiền, chủ các
công ty, thường chủ động trong các cuộc bầu cử, thuận theo quyền lợi
của công ty thì họ giúp, chống thì phá không cho đắc cử.    

Với cuộc Cách Mạng 1789, dân Pháp đã lật đổ chế độ quân chủ thần
quyền, đẩy giới quý tộc và tu sĩ ra khỏi chốn công quyền, cùng phát huy
tư tưởng dân chủ ra khắp các nước láng giềng.  Nhưng sau đó vì chiến
tranh, bị các nước quân chủ liên kết đánh bại, nền quân chủ thần quyền
được tái lập; nên đến mãi gần 100 năm sau nước Pháp mới thực hiện trở
lại  nền dân chủ.

Dù Pháp và Mỹ là nước dân chủ tự do nhưng các nước nầy ngăn cấm
người dân bản xứ, dân thuộc địa, người nô lệ, người không có tài sản,
người không đóng thuế và nhất là không cho phụ nữ được bầu cử,
không cho người dưới 25 tuổi bỏ phiếu. Tại các thuộc địa như VN họ vẫn
giữ chế độ vua quan quân chủ chuyên chế để trị dân bản xứ.  

Phụ nữ chỉ được bỏ phiếu tại Pháp vào năm 1918, tại Mỹ năm 1920 và
tại Anh vào khoảng năm 1928. Thanh niên Mỹ dưới tuổi 25, dù phải
nhập ngũ lúc 18 tuổi, gởi đi đánh nhau tại Âu Châu và Việt Nam, nhưng
họ  không được quyền bầu cử, cho mãi đến năm 1971 thì mới được
quyền này.  

Tại sao có chuyện phụ nữ, người trẻ tuổi, dân thuộc địa, dân nô lệ,
người nghèo, tại các nước mệnh danh là tự do dân chủ lại không có
quyền bầu cử, mà mãi đến gần đây họ mới có được quyền nầy?

Lý do có thể rất dản dị, thành phần nầy vì tình trạng xã hội của họ vào
lúc xưa không cho họ cơ hội học hỏi để có khả năng hiểu biết và suy
nghĩ đứng đắn mà xử dụng lá phiếu bầu cử. Mãi đến sau nầy nhờ mực
sống xã hội cải thiện nên phụ nữ và thanh niên dưới 25 tuổi mới có cơ
hội học hỏi, trau dồi khả năng, đóng góp vào chiến tranh  v.v.., vì vậy
họ mới được quyền bầu cử.

Trên đây chỉ nhận xét qua hai nền dân chủ có ảnh hưởng vào nền chính
trị VN là Pháp và Mỹ. Các nước nầy từ khởi  đầu nền dân chủ cũng phải
trải qua hằng hai trăm năm mới tạm được như hiện tại.

Nhìn vào lịch sử Việt Nam, sau ngàn năm dưới sự đô hộ của Tàu và ngàn
năm ở trong sự cai trị của vua quan, thì chế độ phong kiến đã có ấn
tượng sâu xa vào tinh thần và văn hóa người dân. Cai trị không cần luật
pháp minh bạch mà bằng đặc quyền quân chủ, nhà vua làm chủ tất cả
đất đai, tài sản cùng tính mạng người dân sống trong vùng đô hộ. Người
dân chỉ đóng vai thụ động, tuân hành, không được huấn luyện về trí tuệ.
Vì muốn bảo trì đời sống của mình và gia đình, người dân phải vâng lệnh
và hùa bợ người trên, khi có quyền thì theo lệ lại đàn áp kẻ dưới. Tư
cách con người do đó trở thành ích kỷ, ỷ lại và hèn kém tham sống sợ
chết. Thiếu tinh thần tự chủ, tự trọng, nên thấy giặc đến chưa đánh đã
hàng. Dân nghèo khổ được giặc tuyển dụng làm bọn đánh thuê, khi giặc
chiếm được nước thì thành công thần của triều đình lệ thuộc.

Người Pháp đến chiếm nước ta để đô hộ khai thác tài nguyên và nhân
lực cùng biến người dân ta ra hàng tôi tớ. Thay vì phổ biến, giáo dục
dân bản xứ về dân chủ mà họ thường rêu rao là khai hoá; nhưng tiếc
thay Pháp vẫn duy trì bọn vua quan bù nhìn dùng chế độ quân chủ  thần
quyền để cai trị và khai thác, biến tinh thần và trí óc người dân Việt
thành thụ động như đầy tớ chỉ biết tuân phục chủ, hở ra là ăn cắp, hành
hạ người dưới, có tí quyền hành thì tham nhũng, hối lộ. Người Pháp chỉ
phổ biến Tự do Tứ đổ tường là cờ bạc, rượu chè, đĩ điếm, thuốc phiện.

Sau năm 1945, thì đảng phái tranh dành quyền, người thì theo Tây trở
lại đô hộ,  kẻ đi theo kháng chiến chống Pháp.  Sau Hiệp định Geneve
1954, đất nước chia đôi, miền Nam cũng thoát khỏi sự đô hộ của Pháp,
nhưng lại rơi vào tròng  bảo trợ của Mỹ để thực hiện tự do dân chủ,
nhưng thực ra để thành tiền đồn chống Cộng bảo vệ thế giới tự do,
trước hết là để bảo vệ an ninh cho Hoa Kỳ.

Chính quyền Ðệ Nhất CH thiết lập trên một chế độ độc quyền, quan liêu
gia truyền, gia đình trị; bầu cử gian lận, đàn áp tôn giáo, bợ người trên
áp bức kẻ dưới, giống như thời quân chủ thần quyền. Chế độ chỉ sống
được dưới lá bùa bảo vệ của Mỹ quốc.

Sau đảo chánh 1963 khi chế độ được buông lơi, thì hết đảo chánh nầy
đến đảo chánh nọ, ai cũng muốn làm Tổng Thống; người Thượng Tây
Nguyên cũng muốn có Tổng Thống riêng của họ, các làng tôn giáo
thành ra khu tự trị, người lãnh tụ tôn giáo tại khu lại có luôn quyền hành
chánh, tài chánh và tư pháp; rồi cũng lại bầu cử gian lận, độc diễn.

Ngày 30 tháng 4, 1975 đã phải đến, rồi đến các phong trào tranh đấu tại
hải ngoại, người nào ra tổ chức hội hè cũng muốn làm chủ tịch hay ban
lãnh đạo mới được, rồi chửi bới đánh đấm lẫn nhau. Tổ chức nào cũng
đòi hỏi dân chủ và tự do ngôn luận cho Việt Nam, nhưng họ lại ngăn
không cho người khác được phát biểu ý kiến khác ngoài ý kiến của họ,
họ còn dùng cả bạo lực ngăn cản đồng hương không được thưởng thức
chương trình ca nhạc không do bọn họ trình diễn.

Nếu có dân chủ thực sự ở Việt Nam, hay Hoa Kỳ đem quân tái chiếm Việt
Nam để đem tự do dân chủ đến cho người Việt như đã làm ở  Iraq thì kết
quả sẽ ra sao?   

-   Như tự do dân chủ đã đến với nhân dân Nga Sô, hậu quả là Liên Bang
Sô Viết biến mất, chia thành mươi nước khác nhau, nhưng không biết tại
các nước nhỏ nầy có tự do dân chủ thực sự hay không?  

- Nước Yougoslavia cũng thế, tự do dân chủ đã đưa đến chia ba xẻ năm,
chiến tranh tương tàn khốc liệt đến nỗi LHQ phải can thiệp mới tạm yên.

-
Với Việt Nam thì ra sao? Tiên đoán?

Người nghèo đói, dốt nát không đủ trí tuệ để chọn người đại diện mình
bằng cách tự do bầu cử, dễ bị mua chuộc bởi những hứa hẹn hão huyền
hay bằng tiền bạc, hoặc có mặc cảm sợ hãi thế lực. Dốt nát nên tinh thần
mê tín dị đoan, lười biếng mà lại mơ tưởng đời thiên đường, nên thường
bị bọn buôn thần bán thánh lợi dụng cho tư lợi.

Ðem dân chủ đến với các nước có số dân trình độ thấp kém, không hiểu
gì về dân chủ, không biết kính trọng tự do dân chủ của người khác, nhất
là còn ảnh hưởng của đời làm tôi tớ ngoại bang, thiếu tinh thần tự trọng,
tự tồn, tự túc mà lại quen thói vụng trộm thì kết quả sẽ ra sao?  

Cùng với tự do dân chủ, công ty tư bản ngoại quốc sẽ nhảy vào, dùng
tiền bạc và vật chất để ủng hộ ứng cử viên nào ủng hộ chánh sách khai
thác kinh tế tài chánh của công ty, kể cả giúp tuyền truyền xuyên tạc,
hối lộ, bạo hành, lập băng đảng, tổ chức biểu tình chống đối.

Cùng với tự do dân chủ giới tư bản sẽ nhảy vào trợ lực để thành lập các
nước độc lập tự trị tại các khu người Thượng Tây Nguyên, khu người
Thái miền Bắc, khu người Hoa tại Chợ Lớn, Long Xuyên, khu tôn giáo tại
Bùi Chu Phát Diệm, Vĩnh Long, Châu Ðốc, Tây Ninh, Hố Nai. Có thể VN sẽ
biến ra thành vài chục nước nhỏ tự trị thụt lùi vào cảnh thập nhị xứ
quân của hơn ngàn năm về trước.

Sau đó tại các nước nhỏ nầy, tư bản sẽ bỏ tiền ra xây đựng các khu giải
trí, tự do rượu chè, cờ bạc, đĩ điếm, ma túy để cho dân các vùng lân cận
đến vui chơi giải trí mà không bị ràng buộc cấm đoán của pháp luật. Bao
nhiêu tiền dành dụm, tiền tham nhũng, tiền trộm cắp lường gạt sẽ đổ
vào các khu giải trí nầy đem nhuận lợi cho nền tư bản, còn nhà nước VN
sẽ không được gì tuy công dân của mình đem tiền vào đó.

Ta đã thấy khu thuộc địa giải trí Macao, Hồng Kông trước kia đã làm kiệt
quệ nước Tàu, - khu giải trí Las Vegas đã thâu được một số lợi tức
khổng lồ, tuy nhiên Las Vegas không là một nước tự trị nên phải đóng
thuế cho Liên Bang, tiền thâu được vẫn làm lợi cho nước Mỹ.

Tại sao với tự do dân chủ đất nước lại bị chia xẻ? Rất dàn dị: Tinh thần
quân chủ thần quyền, phong kiến, tinh thần tôi tớ của kẻ bị đô hộ mấy
ngàn năm qua vẫn còn tồn tại, di truyền trong đầu óc người dân, người  
nào cũng muốn dành quyền lãnh đạo, người nào cũng muốn làm Tổng
thống,Tổng trưởng; không dành được quyền tại các nước lớn thì đòi
chia cắt rồi làm Tổng thống tại nước nhỏ vậy. Làm chức vụ cao thì tha
hồ thao túng tham nhũng, đó là thông lệ tại các nước nghèo đói thiếu trí
thức, hậu quả của những đời nô lệ ngại bang.  

Trên đây chỉ là ý kiến tổng quát của tác giả, không bàn về nhiều ngoại
lệ, nhất là các ngoại lệ đã đưa đến một nước VN độc lập và thống nhất   
cho đến ngày nay. Xin cáo lỗi và tri ân quý vị đã giúp đỡ, hy sinh cho đất
nước và dân tộc.

Ng. Tiên Tri.
Tháng 2, 2005
Dân Chủ là gì?  Nguồn gốc và
nghĩa thực của Dân Chủ?
This page
requires
JavaScript to
display
properly.
This page
requires
JavaScript to
display
properly.
This page
requires
JavaScript to
display
properly.
This page
requires
JavaScript to
display
properly.
This page
requires
JavaScript to
display
properly.
This page
requires
JavaScript to
display
properly.